BÂY GIỜ LÀ

THỜI TIẾT ĐÀ NẴNG

Thời tiết Đà nẵng, Việt Nam

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • MỜI TRÀ

    Chơi game nhé

    BÁO MỚI

    Ảnh vui

    Images_44.jpg Diendanhaiduongcom19072_24.jpg Nguyen_ly_chong_set_bang_cot_thu_loi.swf Ao_anh.mp3 Phuc_loc_tho.jpg Cau_doi_1.jpg DSC00565.jpg DSC00516.jpg DSC00508.jpg DSC00495.jpg DSC00492.jpg HMT_chuc_mung_nam_moi.swf HAPPYNEWYEAR.swf Happy_new_year.swf 61.jpg Buiphan1.swf Hoa_mai1.jpg Tet2010.jpg Thiep_nam__canh_dan.swf Thiep_nam_moi.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    CHÀO CÁC BẠN!

    WEBSITE QUANG HẠNH KÍNH CHÀO QUÍ KHÁCH! CHÚC QUÍ KHÁCH VẠN SỰ NHƯ Ý !
    Gốc > Gửi bài >

    Chiều buồn

    Chiều

    (Thơ: Hồ Dzếnh, nhạc: Dương Thiệu Tước)

    AT - Buổi chiều xưa nay vẫn thường buồn rười rượi - như tự nhiên vốn đã thế, hay bởi lòng người? Và lại càng buồn hơn nếu đấy là một buổi chiều xa quê của một lữ khách. Thơ Hồ Dzếnh có một buổi chiều như thế. Bạn hãy nghe, nếu bạn là người con xa quê, có lẽ bạn sẽ khóc vì giai điệu sầu vạn cổ ấy:

    Trên đường về nhớ đầy
    Chiều chậm đưa chân ngày
    Tiếng buồn vang trong mây
    Tiếng buồn vang trong mây

    Nỗi sầu theo nhịp thơ lan xa, chậm rãi mà bồi hồi làm chùn bước chân người xa xứ. Tiếng buồn lẫn trong mây và vang vọng bốn bề. Quả là “người buồn cảnh có vui đâu...”. Lời ca bỗng vút lên cao như tiếng lòng thổn thức:

    Chim rừng quên cất cánh
    Gió say tình ngây ngây

    Bất động đến cả chim muông, quả là nỗi sầu vạn cổ. Gió say tình ngây dại, lòng da diết nhớ thương và người lữ khách tự vấn mình bâng quơ:

    Có phải sầu vạn cổ
    Chất trong hồn chiều nay?
    Chất trong hồn chiều nay?

    Hỏi để cho ai trả lời, hay chỉ là một lời tự an ủi, rằng đó là nỗi sầu tự ngàn xưa quấn vào lòng, chiều nay chỉ một mình hồn ta gánh lấy cả thế kỷ sầu. Xa rồi một mái nhà xưa, một con đường mòn quen thuộc... Nghe từng câu hát, ngẫm từng lời thơ, hình như nỗi buồn của người cũng đang là của mình:

    Tôi là người lữ khách
    Màu chiều khó làm khuây

    Lời hát như an ủi vỗ về lòng tôi. Tôi tưởng như gió chiều thổi trong lòng thành phố này đang làm nguôi ngoai mình thật, nhưng dường như không phải. Mắt đã hơi cay rồi. Và người xưa, không như tôi, mượn khói thuốc để xua đi nỗi buồn thương nhớ:

    Ngỡ lòng mình là rừng
    Ngỡ hồn mình là mây
    Nhớ nhà châm điếu thuốc
    Khói huyền bay lên cây...

    Một chút ngỡ ngàng thôi mà sao lòng se thắt... “Nhớ nhà châm điếu thuốc / Khói huyền bay lên cây”... Vòng khói lan tỏa vào cây rừng huyền ảo. Ừ, thì người nhớ nhà. Ừ, thì châm điếu thuốc. Và khói bay không tan vào không gian mà vương vấn cây rừng. Nỗi buồn tưởng như xa rồi mà vẫn còn đâu đây, trong rừng cây, trong bài ca và trong lòng tôi...

    Trên đường về nhớ đầy
    Chiều chậm đưa chân ngày
    Tiếng buồn vang trong mây
    Tiếng buồn vang trong mây...

    Một bài thơ hay như thế, một ca khúc hay như thế sẽ còn được nhớ mãi trong cuộc sống này. Khi người ta còn buồn...

    THU HÀ (Bình Dương)
    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Quang Hạnh @ 07:07 21/03/2009
    Số lượt xem: 1018
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với DIEN DAN TIN HOC- VAT LY- VAN HOA XA HOI-VI NGAY MAI.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.